Chuyên mục: Những chuyến đi
-
10 năm với những chuyến bay

Hồi nhỏ mỗi lần thấy máy bay bay trên bầu trời tôi hay tự hỏi: “Bay trên đó chắc thích lắm nhỉ?” Tôi vẫn còn nhớ như in cái cảm giác đeo balo những năm tháng đầu đại học ở Làng Đại Học Thủ Đức, nơi mà có thể nhìn thấy máy bay thường xuyên,…
-
Những ngày cuối năm

Thiệt không ngờ mình đang gõ lạch cạch những dòng này ở Việt Nam. Từ ngày gặp anh chồng những chuyến đi không có kế hoạch thế này là chuyện như cơm bữa, khi nào mà lên kế hoạch và mua vé trước vài tháng thì đó mới là lạ. Dạo từ hồi tháng 9…
-
Về quê ăn cưới

10 năm rồi mới về thăm quê ngoại ở Tuy Phước, đường xá giờ mở rộng, nhà cửa xây cao hơn vài tầng, vỉa hè rộng thoải mái, ko còn là đồng quê trong trí nhớ của mình nữa. Đâu rồi cũng đổi thay nhỉ? Thật ra mình nhớ nhà ngoại lúc chưa xây lại…
-
Notes từ chuyến đi Việt Nam

Hôm nay là đúng 1 tuần trở về Phần Lan sau chuyến đi Việt Nam. Nhóc con được ông bà nội đón về đó chơi ngay sáng hôm sau. Cảm giác về nhà sau hai tháng thật là vui, mọi thứ trông cũng không đến mức dơ bẩn hay là lộn xộn cả lên. Sân…
-
ÁNH SÁNG XANH PHƯƠNG BẮC – p9. Tạm biệt Na Uy

Rút kinh nghiệm hôm qua, tôi không thèm kêu anh dậy nữa. Tôi đi vệ sinh cá nhân xong rồi lấy đồ đem ra khu bếp, chuẩn bị bữa sáng. – Béo ơi, anh muốn uống cà phê! – Hết cà phê rồi Béo. – Em đi mua giùm anh đi, Béo! – Anh tự…
-
ÁNH SÁNG XANH PHƯƠNG BẮC – p8. CỰC QUANG

Đúng là ngày mai chúng tôi vẫn có thể quay lại đó, thật may là chúng tôi đến đó lúc 6 giờ chiều nên hôm sau vẫn còn rất nhiều thời gian để vào tham quan. Chúng tôi kiếm được một khu camping gần cảng nào đó ở Honningsvag. Anh đi vào một căn nhà…
-
ÁNH SÁNG XANH PHƯƠNG BẮC – p7. MŨI NORDKAPP

Chúng tôi đến thành phố Honningsvag, nắng chiều nhảy múa trên dãy núi đá như đang chào đón chúng tôi và tạo nên màu vàng rất đẹp mắt, những đám mây đen như trốn đâu mất, có lẽ đã bị gió thổi trôi theo hướng khác rồi. – Béo chúng ta sắp tới đỉnh của…
-
ÁNH SÁNG XANH PHƯƠNG BẮC – p6. NA UY TRONG TIM TÔI

4 giờ chiều chúng tôi tiếp tục dừng chân lại một bờ biển đầy đá trên đường đi. Lúc này hai bên đường không còn là núi nữa mà một bên là núi đá, một bên là biển. Tôi liên tục hỏi anh Bắc Băng Dương ở đâu, anh chỉ xuống biển rồi nói rằng…
-
ÁNH SÁNG XANH PHƯƠNG BẮC – p5. «BẠN TRẺ LẠ MẶT»

12 giờ trưa chúng tôi lên đường rời khỏi chỗ “camping”. Anh bảo chúng tôi sẽ đi xem biển Bắc Băng Dương. Tôi không dám tin vào tai mình. Lúc nhỏ tôi có quả địa cầu, tôi thích thú ngày nào cũng đem ra nghiên cứu quốc gia nào ở đâu, rồi có những châu…
-
ÁNH SÁNG XANH PHƯƠNG BẮC – p4. CAMPING

Uống cà phê xong, chúng tôi tiếp tục lên đường. Anh nói chúng tôi sẽ dừng chân ở một chỗ được gọi là “camping”. Nghe thì có vẻ quen thuộc, nhưng trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ đến đó là một nơi vắng vẻ không có ai và chúng tôi sẽ dừng xe ngủ…