Trở về Nhà

Tôi vừa trở lại Phần Lan sau hai tháng nghỉ hè ở Việt Nam. Chúng tôi có một căn hộ nhỏ gần biển Nha Trang – thành phố du lịch nổi tiếng với những bãi biển xanh, nắng chói chang và nhịp sống không bao giờ ngừng lại. Căn hộ của tôi nằm gần đường lớn, xung quanh là khách du lịch tấp nập, hàng quán mở đến khuya, tiếng nhạc, tiếng người, tiếng xe máy tạo thành một nhịp điệu rộn ràng, đôi khi hỗn loạn và xô bồ.

Ban đầu, tôi thấy vui. Mỗi sáng đi bộ ra biển, ăn bánh mì nóng, uống cà phê sữa đá. Mỗi tối lại ra ngoài, thấy mình như được “sống dậy” sau những tháng ngày tĩnh lặng. Nhưng rồi dần dần, tôi bắt đầu thấy mệt. Có gì đó trong tôi bắt đầu nhói nhẹ khi quá nhiều tiếng ồn, quá nhiều người, quá nhiều năng lượng phải trao đổi. 

Khi trở lại Phần Lan, vừa bước vào nhà, tôi thở ra thật sâu. Ngôi nhà nhỏ của tôi chẳng có gì đặc biệt: tường đỏ, cửa sổ gỗ, sân cỏ trước nhà hơi mọc quá đầu gối, nhưng nằm xuống ghế sofa, nhìn trần nhà quen thuộc, tôi thầm nghĩ: “mình đã về nhà rồi”. Tự nhiên tôi mới nhận ra: sự yên tĩnh này là điều tôi đã rất nhớ suốt chuyến đi mà không gọi tên được. 

Tôi bước ra sân sau, trời còn sớm. Lá bạch dương lặng lẽ đung đưa trong gió. Chim bắt đầu hót ở đâu đó trên cao. Một làn hương sauna từ nhà hàng xóm bay sang. Mùi hương quen thuộc, thơm, ấm, rất Phần Lan. Tự nhiên tôi lại có cảm giác, thời gian ở đây trôi khác hẳn. Không ai hối hả. Không tiếng người vội vã đi tắm biển mỗi buổi sáng. Không có tiếng còi xe dưới đường vọng lên tầng 18. Không có tiếng reo bán bánh mì nóng giòn. Không cần lắc đầu đầy ái ngại vì những lần được mời nhưng ko mua gì của những cô bán rong ngoài biển. Không bị nhức đầu mỗi buổi trưa. Cũng không cần gồng đi ra biển mỗi khi ko muốn. Mọi thứ đủ xa để mình được gần hơn với chính mình.

Tôi có hai quê hương và đôi khi tôi không biết mình “thuộc về” nơi nào. Việt Nam là nơi tôi lớn lên, nơi có ba mẹ, gia đình lớn, món ăn tuổi thơ và những buổi chiều ngồi quán cóc, tán dóc với bạn bè, cười ngoác mồm đến mỏi cả mang tai. Còn Phần Lan – là nơi cuộc sống của tôi đang tiếp diễn: nơi tôi làm mẹ, làm vợ, làm chính mình trong những khoảng lặng đầy ánh sáng. (Đang mùa hè)

Có lẽ tôi không cần phải chọn. Mỗi nơi cho tôi một phần khác nhau như ngọn sóng và mặt hồ, như biển và rừng. Và tôi, chắc chỉ cần học cách chuyển nhịp mỗi lần quay về.

Phương-2025

Bình luận về bài viết này