Hôm nay cho tôi hoài niệm chút xíu. Vốn là đi vào thư viện lang thang thế nào thì phát hiện là ở Phần Lan cũng có truyện “Thám tử lừng danh Conan”, bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ và tình yêu truyện tranh lại ùa về.
Tôi không thế nào nhớ nổi nữa là mình bắt đầu đọc truyện Conan từ khi nào và từ khi nào mà biết đến nó. Trong đầu tôi vẫn còn hình ảnh mình theo mẹ đến hiệu sách nào đó, chắc lúc đó tôi học lớp 1 hay vừa mới biết đọc. Tình cờ tôi đánh vần những chữ viết trên một cuốn truyện tranh có cái bìa với một cô gái rất đẹp và lôi cuốn, khi đó mới xuất bản tập đầu tiên “Nữ hoàng Ai Cập”. Chả hiểu sao tôi lại nằng nặc đòi mẹ mua cho bằng được, có cái gì đó rất lôi cuốn ở hai chữ Ai Cập mặc dù từng đó tuổi chắc tôi cũng chưa biết Ai Cập ở đâu và chưa có khái niệm gì về nó. Mẹ tôi lúc đó không để ý mấy đến lứa tuổi được đọc truyện nên mua cho tôi đọc. Tôi nghĩ đó là lần đầu tiên tôi có cuốn truyện tranh của riêng mình và tình yêu truyện tranh bắt đầu từ đó.
Tôi nhớ đã phải mất tận mấy ngày liền tôi mới có thể đọc hết cuốn truyện “Nữ hoàng Ai Cập” đó. Tôi còn đem theo nó về nội ở (lớp 2, lớp 3 ở với ông bà nội) và nó cũng là cuốn truyện duy nhất trong bộ truyện mà tôi có. Truyện Conan chắc mãi sau này khi về sống với ba mẹ tiếp thì tôi mới bén duyên. Mới đầu không thích mấy vì truyện toàn án mạng, sau đó là quá nhiều tình tiết và kiến thức cao khiến tôi không thể hiểu được. Nhưng những người bạn thông minh tôi ngưỡng mộ đều đọc nó, nên tôi quyết đu theo. Đấy thế là thích từ lúc nào cũng không hay.
Hồi cấp hai học chung với cô bạn nọ, không biết giờ bạn thế nào rồi. Tôi trở nên thân với bạn ý từ lúc tôi nhìn thấy bạn ý ngồi vẽ hình nhân vật trong truyện “Nữ hoàng Ai Cập”. Bạn ấy rất có khiếu vẽ, học giỏi tiếng Anh nên là ba mẹ bạn ấy thường chiều sở thích đọc truyện tranh của bạn ý. Hồi đó bạn ý rất keo, nếu tôi không có chức vụ gì trong lớp chắc sẽ chẳng bao giờ được bạn ấy cho mượn truyện. Tôi nhớ mình nghĩ bạn ý “rất keo kiệt” nữa cơ. Mỗi lần mượn truyện là dặn phải trả sớm, rồi ko được làm nhăn truyện dù bất cứ trang nào, nhất là góc truyện phải thẳng tắp nữa. Đương nhiên tôi phải giữ lời hứa thì mới có thể đọc truyện free. Tôi đọc gần tới tập 3 mươi mấy của “Nữ hoàng Ai Cập” cũng từ tủ truyện của bạn ấy. Chắc phải nhắn tin hỏi thăm xem dạo này bạn thế nào, tự nhiên lại nhớ quá!
Truyện Conan thì là đọc theo kiểu góp nhặt, có gì đọc đó, hôm thì bạn này cho mượn, hôm thì bạn khác, hôm thì đọc trong thư viện trường. Hồi đó chả có tiền để mà mua truyện, tôi nhớ muốn mua gì thì phải nhịn mấy bữa sáng mới mua được. Đỉnh điểm cái khoảng thời gian tôi đọc truyện tranh nhiều nhất chắc lớp 8 và 9. Lúc đó tôi phát hiện ra chỗ cho thuê truyện, hình như tôi nhớ mình phải cọc tiền cho mỗi cuốn truyện, vì vậy mà cần dành đủ tiền để cọc cho số cuốn mình muốn. Tôi nhớ đã đọc không biết bao nhiêu là truyện đủ thể loại ngày đó. Nhưng ước mơ có được nguyên bộ “Nữ hoàng Ai Cập” và “Thám tử lừng danh Conan” là mạnh mẽ nhất.
Những năm cấp 3 đi học thêm nhiều nên chả có mấy thời gian đọc truyện hay chơi gì đó. Cấp 3 là khoảng thời gian ký ức chỉ dừng lại ở lớp 10. Năm 11, 12 vì bị chuyển sang “lớp chọn vô bổ” mà tôi chẳng có mấy thời gian vui vẻ trên ghế nhà trường. Cái sở thích đọc truyện tranh cũng từ đó mà vơi dần theo năm tháng. Lên đại học thì lại có những thú vui khác và cũng hiểu ra đọc truyện tranh không giúp ích cho những môn tôi học, lại tốn thời gian nên tôi đã ruồng bỏ nó. Hồi đó tôi ngưỡng mộ chị họ tôi lắm. Chị ấy thi vào trường đại học Kinh tế được Á khoa nên được lên cả TV. Chị chuyển sang đọc sách chữ thế là tôi cũng bắt chước chị đọc sách chữ, thế là hành trình với sách chữ bắt đầu và truyện tranh mãi mãi chỉ còn là ký ức.
Tình cờ thấy cuốn truyện tranh Conan ở thư viện làm bao ký ức ngày xưa ùa về. Mới đầu tôi cũng không tính đọc, nhưng vì đọc và lại bị cuốn theo cốt truyện, tôi lại tự cho mình một lý do “đọc truyện để có thể học thêm ngôn ngữ giao tiếp tiếng Phần Lan” như vậy là có ích. Càng đọc thì lại càng muốn sở hữu cả bộ truyện. Ước mơ ngày xưa lại trở lại mạnh mẽ. Ngày đó không có tiền nên không thể mua được cả bộ truyện chỉ biết nhìn và ao ước. Mấy hôm trước tôi lên chợ cũ phát hiện có người bán cả bộ truyện bằng tiếng Phần Lan không sót quyển nào thì đã không biết bao nhiêu lần muốn nhắn tin hỏi mua.

Nhưng giờ cũng không phải cô bé mê truyện tranh ngày nào nữa. Mỗi lần muốn mua gì nhất là những thứ không cần thiết thì lại có bao nhiêu câu hỏi hiện ra: nó có sinh lời không? Tôi có thực sự cần nó không? Tôi sẽ muốn giữ nó trong bao lâu? Liệu có chắc là tôi có thể sở hữu chúng mãi mãi chứ? Đấy có gì là mãi mãi đâu, vật chất là phù du mà. Mua nguyên bộ rồi một ngày nào đó lại phải bán lại, cho lại hoặc là nó sẽ biến mất một cách nào đó như số truyện tranh tôi có ở nhà cũng bị mẹ đem cho người khác lúc nào không hay.
Là người lớn thật là nhàm chán nhỉ? Là người lớn thì chắc vẫn được yêu truyện tranh chứ, chẳng qua cuộc sống có nhiều ưu tiên khác cao hơn và những thứ khác cần thiết hơn mà thôi. Là người lớn cũng phân biệt được sự khác nhau giữa những ước mơ có mục tiêu và những ước mơ chỉ dừng trong ao ước. Làm người lớn cũng phải biết ước mơ sao cho thực tế và có ích nữa.
Tôi thay đổi nhiều quá. Chắc do lối sống tối giản mà tôi đã không còn muốn sở hữu những thứ gì đó không có giá trị lâu dài nữa. Tôi chỉ mua những gì mình cảm thấy cần thiết cho hiện tại. Mình cảm thấy đủ là đủ chứ không cần dư. Ngày xưa khi còn học cấp 2 khi còn đi xe đạp, tôi ao ước có thể có con SH hoặc Vespa chỉ để người ta thấy mình “cool”. Giờ có đủ khả năng mua Vespa thì tôi lại chọn chiếc nào đó rẻ tiền có thể đi lại mỗi lần về VN. Nếu ở lâu dài thì sẽ đầu tư vào những chiếc bền và kiểu dáng bình thường có thể dùng được lâu dài và thân thiện với môi trường. Có nhà để ở, có xe để đi để mùa đông không bị lạnh, có cơm để ăn, có quần áo để mặc, có gia đình để yêu thương và được yêu thương, có sức khoẻ, có công việc, có bạn bè thì là một phước lành rồi. Tự thấy mình thật giàu vì có quá nhiều và tôi luôn biết ơn những thứ nhỏ nhặt đó. Giờ thì tôi đã hiểu giá trị của bản thân không nằm trong những thứ vật chất ấy, mà nằm bên trong con người tôi, những trải nghiệm và những bài học của cuộc sống quan trọng hơn nhiều. Khi nhận ra những điều này tôi bất giác cảm thấy sự “già” đang hiện diện trong tôi, cảm giác có gì đó vừa vui vừa buồn. Buồn vì sự thật “ ai rồi cũng phải già”, vui vì “già” cũng giúp mình học được những bài học cuộc sống giá trị hơn.
Đôi khi không cần thực hiện một ước mơ nào đó ở một thời điểm mới, khi mà nó đã không còn cần thiết nữa và để nó mãi là một ước mơ đẹp trong lòng, đúng không nhỉ? Phải chi tôi biết người Phần cũng thích manga của Nhật sớm hơn thì tốt quá, tôi có thể đọc và học tiếng Phần Lan tốt hơn. Đọc ngoại ngữ bằng thứ tôi thích sẽ giúp tôi học nhanh hơn. Giờ thì có thể tha hồ mượn đủ thể loại manga trong thư viện và đọc free, lại tiếp lửa cho tình yêu manga 😄
Phương-25

Bình luận về bài viết này