Uống cà phê xong, chúng tôi tiếp tục lên đường. Anh nói chúng tôi sẽ dừng chân ở một chỗ được gọi là “camping”. Nghe thì có vẻ quen thuộc, nhưng trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ đến đó là một nơi vắng vẻ không có ai và chúng tôi sẽ dừng xe ngủ ở đó. Tôi vẫn chưa được tiết lộ đích đến của chuyến đi này, tôi cũng muốn hỏi nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, thế là tôi quyết định sẽ xuôi theo anh, anh đưa tôi đi đâu thì tôi sẽ đến đó. Không biết trước đích đến cũng có cái thú vị riêng của nó, cơ mà thật ra tôi có biết trước thì vẫn không biết đó là nơi nào mà, vốn tôi có biết gì về vùng đất này đâu cơ chứ.
Trên đường đi xuất hiện nhiều hơn những biển báo cảnh giác tuần lộc qua đường. Ở Phần Lan cũng có những biển báo đó, nhưng cả đường đi tôi chẳng thấy con dê hay tuần lộc nào xuất hiện cả. Tôi để ý thấy những chiếc xe giống chúng tôi xuất hiện ngày một nhiều. Mỗi lần gặp một chiếc đi hướng ngược lại, cả hai người ngồi phía trước đều phải đưa tay chào, thường thì người ngồi ở chiếc xe khác cũng sẽ tự động làm như vậy. Tôi tự gọi đó là “văn hóa đi mobile home”. Anh nói những chiếc xe như thế này không nhiều nên khi gặp nhau trên đường, họ thường chào nhau bằng cách giơ tay và nở nụ cười không phân biệt chủng tộc, quốc gia hay bất cứ thứ gì khác.

Chúng tôi đi qua những khe núi thật ngoạn mục. Con đường ở giữa dường như quá nhỏ bé đến nỗi tôi cho đó là một khe núi. Hai bên là núi đá cao sừng sững, dựng đứng còn có cả những thác nước nho nhỏ chảy róc rách, đập vào đá tạo ra âm thanh rất vui tai. Phía dưới chân núi là một dòng sông cạn, nhiều sỏi, đặc biệt là nước trong veo, sạch đến nỗi có thể nhìn thấy những loại thực vật nhỏ bé mọc ở dưới lòng sông.
Ở đây, nhà cửa “mọc” cả lên sườn núi, có những ngôi nhà hai tầng, kiến trúc rất đẹp lạc lõng giữa núi đồi mênh mông. Thỉnh thoảng tôi lại thấy trên nóc nhà của người Na Uy trồng đầy những thảm cỏ, anh bảo như vậy vào mùa hè sẽ rất mát và mùa đông khi nhiều tuyết thì tuyết cũng không bám chặt vào mái nhà. Thú vị thật, mỗi nơi có một cách sống khác nhau. Chúng tôi đi qua một rừng cây cao lạ, tôi không biết nó là gì, nhưng có lẽ được trồng để lấy gỗ vì tôi thấy chúng mọc thành hàng trông rất giống những rừng cao su tôi hay thấy ở Bình Dương. Cuộc sống ở đây thật yên bình, cảm giác như mọi người lúc nào cũng được thư giãn và thảnh thơi. Nhìn cảnh vật, nhà cửa, cách họ bố trí cảnh quan thành phố làm cho tôi cảm thấy rất thanh thản, nhẹ nhàng.

Lúc này những khu “camping” xuất hiện nhiều hơn, anh chỉ và bảo với tôi đó gọi là “camping”. Đó là một khu với nhiều ngôi nhà màu đỏ, có chỗ toàn nhà màu trắng giống nhau, xếp thành hàng trông như một khu dân cư, rất trật tự ngăn nắp. Tôi tự hỏi mình vào thì sẽ được ngủ trong những ngôi nhà như vậy hay sao? Thế những cái xe mobile home này không ngủ được ư? Tôi chỉ gật gù, ậm ừ trả lời anh: “ừ thì nó là camping”, nhưng vẫn còn rất mơ hồ về nơi đó.
– Anh bảo đó là camping sao mình không vào đó hả Béo? – Tôi thắc mắc khi thấy anh đi qua hết khu này đến khu khác.
– Phải tìm được chỗ nào anh nhìn vào cảm thấy thích Béo ạ – Mắt anh tập trung vào những khu camping bên đường.
– Anh lắm chuyện thật đấy.- Hai chúng tôi cùng bật cười.
Xe chúng tôi dừng lại ở một chỗ rất nhiều nhà, tôi có cảm giác như rất nhiều người sống ở đó. Ở đó có tới ba khu vực camping khác nhau. Anh chọn khu vực ở giữa, cạnh một con suối nhỏ. Lúc đó trời cũng xế tối, nhìn đồng hồ thì cũng cần 10 giờ đêm rồi. Anh đi vào bên trong tìm “bàn tiếp tân” để hỏi về việc thuê chỗ ở khu “camping”, tôi thì xuống xe nhìn ngắm khung cảnh xung quanh chỗ “cắm trại” này. Gió thổi mạnh. Edgar kêu tôi đi giúp anh vì nghĩ rằng tôi sẽ nói tiếng anh giỏi hơn anh. Tôi định đi về phía nhà điều hành thì anh từ hướng đó đi lại. Anh nói rằng mọi việc đã xong, bây giờ chúng tôi sẽ đánh xe vào vị trí và nghỉ ngơi. Giá thuê chỗ là 30 euro, tôi không nhớ rõ nữa, cũng không biết mình có nghe nhầm hay không. Tôi thấy anh đậu xe vào chỗ trống, rồi anh lấy trong xe ra một cuộn dây điện to, rồi cùng với Edgar hì hụi gắn sợi dây đó vào một cây cột. Mãi đến hôm sau, tôi mới phát hiện ra cây cột đó có ổ điện là chỗ để phát điện. Rồi anh vào bên trong bật thử hết các công tắc điện trong xe xem chúng có hoạt động bình thường không. Anh kéo tôi ra ngoài chỉ tôi cái nhà màu đỏ cách đó không xa và bảo nhà vệ sinh, nhà tắm, nhà bếp đều ở đó, nếu tôi muốn đi tắm thì hãy đến đó.

7.30 sáng.
Tôi chợt tỉnh giấc vì nóng. Quái! Sao nóng thể nhỉ? Tôi bật người dậy, thì ra anh đang ôm chặt lấy tôi và hơi nóng từ cái lỗ trước mặt hơi mạnh. Tôi kéo nhẹ tay anh ra khỏi người tôi, rồi cẩn thận bước qua chỗ Edgar ngủ, lấy vội áo khoác rồi mở cửa xe đi ra ngoài. Mát quá! Vẫn không thể tin được là mình đang ở Na Uy. Tôi đi về phía nhà vệ sinh. Mọi người vẫn còn ngủ. Trong nhà vệ sinh được chia làm hai dãy, một bên là phòng tắm, một bên là phòng vệ sinh.
Tôi thầm nhủ: “Đúng là Na Uy có khác, mọi thứ đều “sạch bong kin kít”.
Tôi có cảm giác như là từ tối qua đến giờ chỉ có mỗi mình tôi là khách ở trong nhà vệ sinh này. À, nhắc tới tối qua mới nhớ, tối qua tôi đi tắm xong thì làm gì nữa nhỉ? Hình như tôi nấu nước pha mì cho cả ba chúng tôi, trong khi đợi anh và Edgar đi tắm. Sau đó lại làm thêm vài cái bánh mì kẹp thịt và salad. Anh và Edgar khui chai conag rồi mời tôi uống cho ấm người. Tôi không thích những chất có cồn. Mỗi lần uống vào nó mặt tôi sẽ đỏ lên, không những thế mặt lại sưng to, rồi mụn ẩn trên mặt xuất hiện, mắt bị nhỏ lại, nói chung xấu cực. Rượu ngấm vào người thì cả người lại tiếp tục đỏ hết cả lên, người ta uống xong chưa say vẫn có thể đi dạo chơi đâu đó, còn tôi thì chỉ muốn chui vào trong chăn mà trốn vì xấu hổ. Anh với Edgar ngồi chơi “Monopoly” (cờ tỷ phú) trên Ipad, tán chuyện với nhau. Buổi đêm thật tĩnh lặng. Gần 12 giờ đêm, không khí yên lặng bao trùm cả khu cắm trại. Mọi người chắc đang ấm áp trong cái “kén” của riêng mình.
Trở lại hiện tại, tôi đi vào bếp rồi ngồi xuống cái bàn ăn cạnh cửa khung cửa sổ thật to. Tôi yên lặng nhìn ngắm bầu trời nhiều mây, trời không tối hẳn, xa xa có thể nhìn thấy những dãy núi đá sừng sững như đang hướng mắt về cô gái ngoại quốc là tôi. Có lẽ tôi đang hoang tưởng, nhưng tôi lại rất thích cái cảm giác tưởng tượng như thế này. Anh nói hôm nay trời nhiều mây chắc chắn không có cực quang. Cả ngày dài trên xe, chủ yếu là ngồi làm tôi mệt lả và thiếp đi thật nhanh. Tiếng đẩy cửa. Một người phụ nữ trạc tuổi mẹ tôi với mái tóc vàng óng kiểu búp bê baby, mặc đồ sang trọng, tôi giựt mình như mình đang làm chuyện gì đó mờ ám mà bị phát hiện. Cô ấy mĩm cười với tôi, tôi cũng cười cúi đầu chào cô ấy, chả hiểu sao tôi lúng túng rồi đi nhanh ra ngoài.
“Không biết cô ấy có nghe tôi nói nhảm không nhỉ? Có khi nào cô ấy nghĩ tôi bị khùng không?”




Tôi trở về xe kêu anh dậy. Hôm qua, anh nói chúng tôi cần chuẩn bị để rời khỏi đây lúc 10 giờ. Sau một hồi tính toán, trừ hao giờ nấu và ăn sáng, tôi quyết định gọi anh lúc 8 giờ. Edgar cũng đã dậy và đang bấm gì đó trên điện thoại.
– Béo, dậy đi anh!
– Ưm…ưm..m. m.- hất tay tôi ra và quay mặt sang chỗ khác.
– Anh bảo em kêu anh sớm để 10 giờ chúng ta khởi hành mà. Anh dậy đi!- tôi lay lay anh.
– Béo!!!- Tôi bắt đầu nổi khùng.
Reng…reng….
Điện thoại reo. Em trai gọi. Tôi nghe máy. Đang hơi bực mình, còn được báo tin không hay từ Việt Nam. Vốn là chúng tôi đang lo giấy tờ để đăng ký kết hôn. Cả hai đều nhất trí muốn đăng ký ở Phần Lan cho tiện với công việc của anh, nên trước khi sang đây, tôi phải chuẩn bị sẵn giấy tờ để khi qua tới kịp nộp và hoàn thành thủ tục trước khi tôi về nước. Tôi chỉ ở Phần Lan được một tháng. Khi nộp hồ sơ phát hiện giấy “chứng nhận tình trạng hôn nhân” của tôi không hợp lệ nên bị trả về. Họ nói tôi cần phải xin con tem gì đó ở Đại sứ quán Việt Nam ở Helsinki. Vẫn tưởng chỉ cần qua Đại sứ quán xin tem là xong, nhưng qua đến đó, họ lại nói cần phải có tem của Sở nội vụ Thành Phố Hồ Chí Minh thì họ mới dán cho con tem của Đại sứ quán.
Đúng là biết hành người khác mà!
Tôi năn nỉ mãi, rằng tôi chỉ ở đây được một tháng thôi có cách nào khác có thể giúp tôi không. Chị ấy lạnh lùng trả lời không và kêu tôi nên gửi giấy về nhà để người nhà đem lên Sở nội vụ xin tem giúp. Tôi gọi về cho mẹ, bị mẹ mắng cho một trận vì tội không cẩn thận hỏi thăm giấy tờ trước khi đem qua. Giấy tờ gửi mất năm ngày mới đến Việt Nam, em trai tôi chạy đến Sở nội vụ xin tem, thì họ lại nói mẫu giấy “xác nhận tình trạng hôn nhân” đã cũ, yêu cầu tôi làm lại tờ mới thì họ mới dán tem cho. Em trai tôi gọi qua chỉ để nói vậy.
Thế là tôi lại phải trở về xuất phát điểm của tờ giấy, đó là Ủy Ban Nhân Dân Phường nơi tôi sống. Tôi có mợ Ba quen với anh làm bên phòng Tư pháp nên mợ đã nói anh giúp tôi làm lại tờ khác thật nhanh. Em trai tôi vì tờ giấy đó mà cả tuần liền đi lên đi xuống Sài Gòn không biết bao nhiêu lần. Vất vả thật! Đó là chưa kể đến việc, để được Ủy Ban cấp cho tờ giấy đó tôi phải hai ba lần chạy đi chạy lại mười mấy cấy số đến Sở Tư Pháp để phỏng vấn. Sau khi đậu phỏng vấn, Sở mới gửi Quyết định về Phường và Ủy Ban lúc đó mới có quyền cấp tờ giấy đó cho tôi.
Thật kinh khủng!
– Ai gọi thế Béo? – Anh hỏi trong khi mắt vẫn nhắm chặt.
– Em trai gọi.
– Em ấy nói gì?
– Nói là giấy tờ lại gặp trục trặc nữa Béo ạ!
– Lại nữa hả? Giờ thì là chuyện gì? – anh mở mắt nhăn nhó.
– Tờ giấy chứng nhận độc thân sai mẫu.
– Em làm thế nào mà để thành ra như vậy hả Béo, đáng lẽ phải kiểm tra trước chứ! – Anh tự nhiên nói lớn tiềng làm tôi giật mình.
– Béo, chuyện này sao em biết được, Ủy Ban có trách nhiệm đưa cho em đúng mẫu mới đúng chứ anh, chuyện này là lỗi của họ sao lại đổ cho em!
– Sao em không xem trước? – Anh tiếp tục nhăn nhó.
– Anh buồn cười thật đấy! Anh cứ làm như em là nhân viên của phòng Tư Pháp vậy á? Làm sao em biết được năm nay thì người ta dùng tới mẫu đơn như thế nào? Sao em biết được là khi nào người ta đổi mẫu đơn? Anh tưởng em có kinh nghiệm trong việc cưới sinh này chắc?
– Béo! Béo…- Anh chưa kịp phản ứng gì thì tôi đã vùng vằng bỏ ra ngoài. Anh chỉ kịp gọi với theo.
Lúc đi ngang cái bàn, tôi không quên cầm theo Ipad. Tự nhiên tức nước mắt tự chảy ra. Tôi ngồi xuống ở một băng ghế dưới một cái cây, cạnh bờ sông. Gió ở đây thổi mạnh hơn chỗ khác gấp đối, mang theo hơi nước nên lạnh cũng gấp mấy lần ở trung tâm khu cắm trại. Một chút hối hận khi chạy ra đây chợt thoáng qua trong đầu. Tôi đợi mình bình tĩnh rồi mở Ipad lên, chắc chắn tôi sẽ ghi lại những dòng cảm xúc này. Cảm thấy tủi thân vì anh không đuổi theo tôi như trong phim Hàn, khi nhân vật nam chính làm nhân vật nữa chính nổi giận, thường thường sẽ chạy theo ra xin lỗi, năn nỉ. Tôi đợi mãi, hơn nữa tiếng sau chẳng thấy anh đâu.
” Sao anh có thể đối xử với tôi như vậy? Sao quát tôi? Sao lại không đuổi theo tôi? Anh hết thương tôi rồi phải không? Không cần nữa, được hay không được tôi mặc kệ! Sao có thể một mình tôi lo, còn anh chẳng lo gì là thế nào? Lạnh quá!” – tôi vừa nghĩ vừa ấm ức, vừa khóc.
Đang ngắm nhìn con suối trước mặt, từng làn sóng vỗ lăn tăn trên mặt suối. Nước lạnh không nhỉ? Tôi muốn lại đưa tay xuống suối cảm nhận dòng nước ở đất nước xa lạ này, nhưng lại sợ gió mạnh sẽ thổi tôi bay xuống dòng suối đó, vậy thì lạnh lắm! Một lúc sau tôi dịu lại, ngồi ngẫm nghĩ lại chuyện vừa nãy, một phần cũng đúng là do lỗi của tôi. Nếu tôi tìm hiểu kĩ những yêu cầu trong việc đó thì tôi đã không phải thấp thỏm như hiện nay. Việc quan trọng lúc này là tìm cách giải quyết việc đó chứ không phải cãi nhau với anh. Thế mà tôi lại giở thói con nít ra trước mặt anh lần nữa rồi. Hối hận quá!
Sau việc này tôi chắc chắn có được bài học để đời về việc cẩn trọng trong giấy tờ quan trọng. Tôi ngồi đây một lúc lâu. Trước thiên nhiên hùng vĩ thế này, nỗi bận tâm trong lòng tôi tự nhiên tan biến hẳn. Tôi ngồi trên chiếc ghế dài, ngắm nhìn bầu trời, núi, suối, cảm nhận từng cơn gió đang lướt qua người tôi, không còn lạnh nữa mà một cảm giác rất lạ, như tôi không phải là chính mình, như tôi đang đứng bên ngoài thân xác này và nhìn vào thể xác của chính mình, rồi tự nhiên thấy bình yên đến lạ.
– Béo, em điên à? Ngồi đây lạnh lắm! – Anh bỗng dưng xuất hiện, xóa tan thế giới yên bình trong tôi.
– … – Tôi không biết phải mở lời như thế nào, đành chọn cách im lặng.
– Đi vào thôi em!- anh nắm tay tôi kéo đi.- Tay em cóng hết rồi kìa, sao em cứng đầu thế.
– …- Tôi vẫn lặng im.
– Sao em im lặng vậy? – Anh có vẻ hơi lo lắng.
– Giận anh đó, còn không hiểu nữa hả? – Tôi nói.
– Thiệt hả?
– Em nghiêm túc đó .- Tôi làm mặt ngầu.
– Thôi mà, Béo! – Anh dừng lại, làm mặt tếu chọc tôi. Tôi vẫn quyết tâm không cười. – Béo của anh xinh nhất, tốt nhất thế giới, lại còn rất yêu anh, anh biết em không giận anh đâu!- Anh ôm chầm lấy tôi.
– Sao trên đời có người nịnh con gái tệ như anh vậy? Chẳng có chút thành ý nào cả. Bỏ ra! – Tôi cố đẩy người anh ra nhưng bị anh ôm chắc cứng không thể nhúc nhích.
– Suỵt! – Tôi cố sức thoát khỏi anh- Sùy.. suỳyyyy… Thôi mà, đừng như con nít nữa! – Nói rồi anh nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất rồi đặt tôi nằm gọn trong vòng tay anh.
– Aaaa…Anh điên hả? Bỏ em xuống mau, người ta nhìn kìa! – Tôi ra sức vùng vẫy trên tay anh.
– Hết giận đi! Không anh không thả em xuống đó!
– Em…em…hết giận ..rồi..! Thả…em… xuống mau!
– Như thế sớm hơn phải ngoan không? Em lỳ thế!
– Điên! – Tôi thở phào nhẹ nhõm khi hai chân được đứng trên mặt đất. Tôi hết giận từ lâu rồi, chẳng qua muốn trêu anh một tý, rồi bị anh trêu lại.
– Mọi chuyện sẽ ổn thôi Béo à! – Tự nhiên anh ôm chầm lấy tôi với vẻ mặt đồng cảm.
«Mọi chuyện sẽ ổn thôi!»
Có lẽ càng ngày tôi yêu anh hơn vì câu nói ấy, lúc nào anh cũng mang lại cho tôi cảm giác bình yên, lúc nào anh nói câu ấy cũng đều xoa dịu những băn khoăn trong lòng tôi. Mỗi lúc gặp rắc rối gì đó tôi lại lặp đi lặp lại câu đó như một câu thần chú và hồi tưởng lại giọng nói của anh, sau đó mọi thứ đều ổn thật!
Tôi đi chuẩn bị món mì xào. Gói mì pasta tôi mua có cọng hơi to, tôi đã thấy nó hơi lạ nhưng không ngờ lúc sau nó làm tôi khó khăn trong việc chế biến. Hôm qua ở cái siêu thị màu đỏ đa năng kia chúng tôi đã mua một hộp thịt tuần lộc. Anh nói ở khu vực phía Bắc này rất nhiều tuần lộc, nên thỉnh thoảng con người cũng được săn bắn để giết thịt. Tôi loay hoay mãi vẫn không biết phải bật bếp ra sao. Một bác nọ bước vào, nhìn bác giống như thợ sửa chữa bảo trì điện hay máy giặt hoặc một cái gì đó. Tôi chần chừ, rồi quyết định mở lời hỏi bác bằng tiếng Anh.
– Bác ơi, con có thế nấu ở đây đúng không ạ?- Tôi vừa nói, vừa làm động tác chỉ tay vào cái bếp.
– …- Bác không nói gì chỉ gật đầu với khuôn mặt thân thiện.
– Nhưng Bác chỉ con phải mở bếp như nào đi Bác! – Tôi lại tiếp tục chỉ vào hàng nút và núm xoay ở bộ phần điều khiển bếp.
– Xin lỗi, ý cháu là sao?…- Bác ngập ngừng, chưa hiểu ý tôi. Nhưng vấn tiến lại phía bếp.
– Cháu không biết phải dùng cái bếp này như thế nào ạ!
– …- Bác nhìn tôi vẻ khó hiểu, xong có lẽ Bác nghĩ tôi muốn Bác mở bếp giùm, thế là Bác bật bếp lên vẻ mặt rất tỉnh. Bác chỉ đơn giản là bật lên thôi, còn tôi thì chưa chịu tìm hiểu đã đi hỏi. Bài học rút ra là lần sau nhất định phải thử trước, nếu làm không được mới nhờ sự giúp đỡ.
– Ủa vậy thôi hở Bác? – Tôi mừng quýnh, rối rít cảm ơn Bác.- Con cảm ơn Bác.
– Không có gì đâu cháu.- Bác cười nhăn nếp chân chim ở đuôi mắt nhìn rất phúc hậu, rồi bước ra ngoài. Chắc Bác đi kiểm tra thiết bị gì đó trong căn phòng này.
Ở cái bếp này có đủ vật dụng cho người làm bếp, có cả bàn ăn, chỗ rửa chén, ti vi, đĩa, tô, nĩa, dao đều đủ cả, tiện nghi như trong khu bếp của một căn nhà vậy. Tôi đem hộp thịt tuần lộc đi xào. Nhìn thì giống thịt bò nhưng nó có mùi rất khó chịu. Đúng lúc đó anh bước vào.
– Béo, thịt này có mùi kinh quá! – Tôi bịt mũi.
– Sao em lại nói vậy? Anh thấy mùi này thơm mà, thịt này nó phải thế em ạ!
– Thế anh ăn được hả?
– Đương nhiên rồi, em điên hả?– Anh xoa nhẹ lên đầu tôi.- Muốn anh giúp gì không?
– Anh vào lấy bột nêm với tương cà ra đây đi!
Tôi không ăn mì với thịt, chỉ ăn mỗi mì với tương cà. Anh với Edgar thỉnh thoảng nhìn tôi với vẻ ái ngại. Tôi uể oải ngồi ăn từng cọng mì. Cọng mì to nên tôi không biết phải lấy nó lên bằng nĩa như thế nào cả. Trầy trật mãi mới lấy được một hai cọng xong lại làm rơi mất. Chỗ mì ấy vây hết ra quần sọt trắng của tôi. Anh vội lấy khăn lau cho tôi rồi lắc đầu với ý là anh cũng bó tay. Có lẽ tôi đã ăn dĩa mì đó suốt 45 phút. Chưa bao giờ tôi ăn một món ăn lâu thế. Tôi làm mì nhiều quá nên không dám để thừa nhiều, sợ mang tội, nhưng phải thú thật là tôi ngán đến tận cổ. Anh và Edgar ăn xong, đợi mãi, tôi vẫn ngồi chiến đấu với những cọng mì đó nên đã tự đem chén bát của mình đi rửa tại chỗ rửa bát. Anh còn rửa thêm mấy thứ lặt vặt tôi để trong bồn rửa chén. Lần đầu tiên tôi thấy anh rửa chén, cũng có thể đó là lần đầu tiên trong đời anh tự có ý muốn rửa chén. Tự nhiên cảm động lạ.

Bình luận về bài viết này