
Tôi đến sân bay Schiphol lúc 6.30 theo giờ Hà Lan. Amsterdam chào đón tôi bằng một cơn mưa, kèm theo cái lạnh mùa đông lạnh run người. Háo hức lần đầu tiên đặt chân đến châu Âu, lần đầu đi máy bay có mình tôi người Việt Nam, lần đầu tiên cả băng ghế chỉ ngồi một mình và vui nhất là có thể nằm ngủ như đang đi xe. Có lẽ vì thế mà đó là chuyến bay nhanh nhất và khỏe nhất mà tôi từng có, mặc dù khoảng thời gian bay rất dài 12 tiếng từ Bangkok đến Amsterdam.
Lúc đến trạm kiểm soát vì là lần đầu tiên đặt chân vào Châu Âu nên một mình tôi bị giữ lại. Mấy anh cảnh sát cao tận mét 9 hộ tống tôi đến một cái phòng, thu passport và vé máy bay của tôi, mặt lạnh lùng kêu tôi ngồi xuống băng ghế nơi có người đàn ông tầm 35 tuổi ngồi sẵn ở đó. Tôi bắt đầu sợ. Đúng là hành trình đến với anh thật là gian nan, sau vụ rắc rối ở Tân Sơn Nhất và ở Bangkok tôi đã quá mệt mỏi. Định bụng lần này bị giữ lại nữa thì thôi đó là định mệnh. Buồn buồn tôi quay sang giao tiếp với anh bạn cùng chung cảnh ngộ. Anh ta ko nói tiếng Anh chỉ biết được vài chữ để nói được thông tin của mình. Người Tây Ban Nha đang trên đường đến Morocco, nhưng không rõ lý do gì mà bị giữ lại. Một lúc sau đó anh ta được kêu vào trước, còn một mình tôi lẻ loi nhìn dòng người ngày một vơi bớt dần đi qua trạm kiểm soát. Định bụng tối nay bắt ở lại đây thì mình phải làm sao, điện thoại hết pin không thể liên lạc với anh được, trong người lại không có nhiều tiền, visa thì bắt buộc nước đầu tiên phải đặt chân đến là Phần Lan, nếu trễ chuyến bay thì phải mua lại vé máy bay khác đi Helsinki, mọi thứ cứ rối cả lên trong suy nghĩ của tôi.
“Miss!”
Tiếng gọi kéo tôi ra khỏi mớ hỗn độn trong đầu. Tôi quay lại phía cửa ra vào, anh cảnh sát vẫy tay ra hiệu cho tôi bước về phía đó Trong phòng lúc đó có 3 anh mét 9. Anh hộ tống tôi lúc nãy lại ngồi trước mặt tôi, tiếp tục kiểu lạnh lùng hỏi:
– Cô có nói tiếng anh không?
– Có
– Cô đi đâu đây?
– Tôi đến Helsinki.
– Lần đầu đến châu Âu àh?
– Lần đầu.
– Mục đích?
– Tôi đi thăm bạn.
– Bạn trai cô à?
– yah, bạn trai.
– Có thư mời gì không?
– Tôi chỉ có bản photo, bản gốc tôi nộp cho đại sứ quán Phần Lan rồi.
– Cứ đem ra đây – mặt tiếp tục ko cảm xúc, còn tôi thì chả biết sao bắt đầu run hết cả lên.
Tôi hì hụi hì hụi lấy bao hồ sơ ra, chưa kịp lấy anh ta lại tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy bao hồ sơ tôi cầm trên tay.
– Sao nhiều giấy tờ thế cô lấy hết ra đây đi!
Thế là ngoài thư mời anh ta lại đi kiểm tra thêm vài thứ giấy tờ khác chả liên quan, xong lâu lâu lại hỏi tôi giấy này là gì, giấy kia là gì. Giấy bằng tiếng Việt anh ta cũng muốn biết trong đó viết những gì. Anh ta sợ tôi đem giấy tờ qua đăng kí kết hôn với bạn trai xong ở lại đó luôn nên kiểm tra khá gắt gao.
– Cô và bạn trai cô gặp nhau trong tình huống nào?
– Năm rồi tôi học ở Moscow 10 tháng, bạn trai tôi đi du lịch ở Moscow và chúng tôi gặp nhau.
– Cô nói được tiếng Nga à?- Một anh mét 9 ngồi kế đó nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng, hỏi tôi bằng tiếng Nga.
– Da – mừng như gặp người quen tôi trả lời rõ to.
– Cô ở Moscow làm gì? – có vẻ như anh ta ko chú ý tới lời tôi nói với anh chàng lạnh lùng kia.
– Tôi đi học, tôi ở đó 10 tháng – Tôi nói câu đó với vẻ mặt đầy tự hào.
– Cô thích Nga chứ?
– Thích lắm, tôi đang nhớ Nga lắm đây, hi vọng sẽ có dịp quay lại.
– Cô nói tiếng Nga tốt lắm – anh ta cười hiền.
– Không tốt lắm, đủ để giao tiếp thôi.
Từ lúc đó không khí bỗng dễ chịu hơn hẳn. Tôi từng đọc cuốn sách của Dương Thụy, chị ấy bảo người nước ngoài rất thích và nể ai nói được nhiều ngôn ngữ. Có lẽ đúng thế, lúc sau tái độ của anh lạnh lùng cũng bắt đầu khác hẳn, “anh vui vẻ” rõ ràng đã giúp tôi. Anh lạnh lùng cắt ngang câu chuyện, tiếp tục công việc của mình.
– Cô đến Helsinki sẽ ở đâu? Cô đặt phòng khách sạn chưa? – Mặt anh ta ko cười nhưng có vẻ dễ chịu hơn hẳn.
– Không, tôi sẽ ở nhà anh ấy. Mà thật ra là nhà ba mẹ anh ấy.
– Anh ấy sẽ đón cô khi đến sân bay Helsinki à?
– Anh ấy sẽ đón tôi.
– Cho tôi số điện thoại bạn trai cô.
– Hả? – Tôi giật mình.
– Cô không có số điện thoại anh ta à?
– À, số điện thoại…có, tôi có. Nhưng tôi không nhớ, nó ở trong điện thoại nhưng điện thoại hết pin rồi.
– Cô có sạc điện thoại ko?
– Có
– Thế tôi gắn vào máy tính cho sạc một chút rồi cô mở lên xem số điện thoại nhé?
– Ok
Anh ta đúng là dễ chịu hơn hẳn. Lúc sau tôi tìm ra số điện thoại ở trong tờ thư mời. Và anh lạnh lùng dặn tôi ra chỗ ngồi, anh ta gọi điện thoại cho bạn trai tôi xác nhận thông tin. Tôi lại ra ghế ngồi đợi và hồi hộp. Một lúc sau anh mét 9 lạnh lùng đi ra ngoài tiến lại phía tôi mặt cười mỉm.
– Bạn trai cô cũng nói giống cô, xong rồi cô đi đi.
Tôi mừng không nói nên lời, cuối xuống nhặt cất giấy tờ đi lại trạm kiểm soát.
– Cô biết Hạ Long không?
– Xin lỗi anh nói gì? – tôi giật mình không nghe rõ từ ” Hạ Long” trong phát âm của anh ta.
– Cô ở Việt Nam không biết Hạ Long à?
– À Hạ Long. Tôi biết chứ.
– Ở Việt Nam ngoài Hạ Long còn chỗ nào đẹp nữa không? Tôi thích biển.
– Tôi nghĩ anh nên đến Nha Trang. Ở đó biển sạch và đẹp lắm. Hà Nội cũng đẹp nhưng không có biển.
– Na..Tran..g? Cô viết cho tôi đi – anh ta rút từ trong túi ra cây viết và tờ giấy. Có lẽ đã chuẩn bị sẵn :)))
– … Nha Trang. Anh sẽ đến Việt Nam à?- Hỏi cho có chứ không nghĩ anh ta sẽ đi.
– Tôi sẽ đến Vn vào tháng 4 – anh ta lại cười hiền.
– Thật á? Tôi vui khi nghe anh nói thế. Chúc anh có những giây phút vui vẻ ở Việt Nam.
Tôi bước qua cửa kiểm soát, anh ta vẫy tay tạm biệt tôi. Thở phào nhẹ nhõm khi mọi chuyện đã qua. Thế đó, cuộc đợi tôi luôn có những cái duyên thật lạ. Amsterdam trong tôi chỉ có vỏn vẹn mảng kí ức này thôi. Tôi đã yêu Ams ngay từ cái nhìn đầu tiên từ trên máy bay nhìn xuống. Ams đẹp một cách cuốn hút lạ lùng. Nhất định sẽ quay lại một ngày không xa. Một chuyến viếng thăm chính thức đúng nghĩa…
(Kỷ niệm lần đầu tiên đến Châu Âu- 2014 )- Phương/2015

Bình luận về bài viết này